Suốt gần hai mươi năm, cha mẹ đã giữ hai cửa mở thay con — đăng ký đúng hạn, gia hạn giấy tờ, theo dõi các mốc. Việc cuối cùng không phải là chọn giúp nó cửa nào, mà là giao lại đủ thứ để nó tự chọn được. Và phần lớn giá trị của việc đó nằm ở những gì được bàn giao chứ không ở lời khuyên.
Vì sao không nên chọn thay con
Ba lý do, và lý do thứ ba là lý do thực tế nhất.
Vì nó là quyết định của một đời người khác. Quốc tịch ảnh hưởng tới nơi làm việc, nơi sống, ai kết hôn được thuận tiện, con cái mang gì. Cha mẹ không biết đứa trẻ sẽ muốn gì ở tuổi ba mươi.
Vì hoàn cảnh sẽ đổi. Quy định về quốc tịch, quan hệ giữa hai nước, cơ hội ở mỗi nơi — tất cả đều khác đi sau mười năm. Một quyết định tối ưu hôm nay có thể không còn tối ưu khi nó thực sự phát huy tác dụng.
Vì đứa trẻ sẽ phải sống với hệ quả và tự xử lý thủ tục. Người không hiểu vì sao mình ở tình trạng này thì không xử lý được các tình huống phát sinh — và các tình huống đó sẽ đến khi cha mẹ không còn ở đó để giải thích.
Bàn giao cái gì
Sáu thứ, và chúng gần như là toàn bộ nội dung mà các chuyên mục trước đã nói tới.
Bản đồ quốc tịch — con mang những quốc tịch nào, mỗi cái đến bằng con đường nào và từ khi nào, như chuyên mục đầu đã mô tả.
Toàn bộ giấy tờ gốc và bản chụp của cả hai nước, cùng chỗ cất.
Bản ghi về tên — vì sao giấy tờ hai nước ghi khác nhau, và văn bản xác nhận nếu đã làm.
Bản ghi đi lại — các chuyến đi, quyển nào đã dùng. Thứ này đứa trẻ sẽ cần khi làm bất kỳ hồ sơ nào liên quan tới cư trú hoặc thuế.
Bảng nghĩa vụ — mỗi quốc tịch đòi hỏi gì, và các mốc thời gian còn ở phía trước.
Danh sách liên hệ — cơ quan đại diện hai nước, và người thân ở mỗi nơi.
Sáu thứ này nếu đã làm dần theo các chuyên mục trước thì đã có sẵn. Việc bàn giao chỉ là gom lại và chỉ cho con biết nó ở đâu.
Nói gì với con
Bốn điều, và nên nói thẳng chứ không vòng vo.
Con có hai quốc tịch, và đây là cách con có được chúng. Kể cả câu chuyện — vì sao gia đình ở đây, ông bà từ đâu tới. Phần này không phải thủ tục nhưng nó là thứ giúp đứa trẻ hiểu mình đang giữ cái gì.
Đây là những gì mỗi quốc tịch cho con và đòi ở con. Trung thực cả hai vế — kể cả nghĩa vụ quân sự nếu có, kể cả nghĩa vụ thuế.
Đây là những mốc con cần biết, nếu có mốc buộc chọn hoặc các hạn định kỳ.
Quyết định là của con, và cha mẹ ủng hộ bất kỳ hướng nào. Câu này quan trọng hơn vẻ ngoài của nó — nhiều người trẻ giữ hoặc bỏ một quốc tịch vì nghĩ cha mẹ muốn thế, rồi hối tiếc về sau.
Nếu con muốn bỏ một quốc tịch
Tình huống có thể làm cha mẹ buồn, đặc biệt khi quốc tịch bị bỏ là quốc tịch của quê hương.
Ba điều nên làm:
Bảo đảm quyết định dựa trên thông tin đúng. Nhiều người trẻ muốn bỏ vì nghĩ nó gây rắc rối — trong khi phần lớn rắc rối họ hình dung là không có thật hoặc xử lý được. Đây là lúc các nội dung ở chuyên mục nghĩa vụ có ích.
Nêu rõ những gì không lấy lại được — như chuyên mục về từ bỏ quốc tịch sẽ nói kỹ, và đặc biệt là khả năng truyền cho con của chính nó.
Rồi tôn trọng quyết định. Đây là phần khó nhất và cũng là phần quan trọng nhất.
Một điều đáng nói với con: không cần vội. Giữ cả hai không tốn gì ngoài vài thủ tục nhỏ, và quyết định bỏ có thể để tới khi thực sự cần.
Nếu con không quan tâm
Tình huống phổ biến hơn nhiều so với tình huống trên, và cũng cần xử lý.
Người ở tuổi mười tám hiếm khi thấy chủ đề quốc tịch thú vị. Cha mẹ cố nói kỹ thường nhận lại sự thờ ơ.
Cách hiệu quả hơn: bàn giao hồ sơ và nói ngắn gọn nó là gì, rồi để đó. Không cần đứa trẻ quan tâm ngay — chỉ cần nó biết hồ sơ tồn tại và ở đâu.
Ngày nó cần tới — khi xin việc ở nước kia, khi chuẩn bị kết hôn, khi có con — hồ sơ sẽ ở đó và nó sẽ tự đọc.
Điều duy nhất nên nhấn ngay cả khi con không quan tâm: các mốc thời gian, nếu có mốc nào sắp tới. Những thứ khác chờ được, mốc thì không.
Điều khép lại chuyên mục
Sáu bài của chuyên mục này nói về một việc duy nhất kéo dài gần hai mươi năm: giữ cho một đứa trẻ có đủ lựa chọn tới ngày nó tự quyết được.
Việc ấy không đòi hỏi hiểu biết pháp lý sâu. Nó đòi hỏi vài việc nhỏ làm đúng lúc — đăng ký trong hạn, giữ giấy tờ hợp lệ, ghi lại các mốc, và không để một cửa đóng lại vì bỏ quên.
Và phần thưởng thì không thuộc về cha mẹ. Nó thuộc về một người trẻ ở tuổi hai mươi hay ba mươi, khi phát hiện ra mình có một lựa chọn mà mình không phải làm gì để có — vì ai đó đã giữ nó suốt nhiều năm trước khi mình đủ tuổi biết rằng nó tồn tại.
Có nên chọn quốc tịch thay con không?
Không. Đó là quyết định của một đời người khác, hoàn cảnh sẽ đổi sau mười năm, và người không hiểu vì sao mình ở tình trạng này thì không xử lý được các tình huống phát sinh sau này.
Nên bàn giao những gì cho con?
Bản đồ quốc tịch, toàn bộ giấy tờ gốc và bản chụp, bản ghi về tên, bản ghi đi lại, bảng nghĩa vụ và các mốc, và danh sách liên hệ cơ quan đại diện hai nước.
Con muốn bỏ một quốc tịch thì sao?
Bảo đảm quyết định dựa trên thông tin đúng, nêu rõ những gì không lấy lại được — nhất là khả năng truyền cho con của chính nó — rồi tôn trọng quyết định. Và nhắc con rằng không cần vội.
Con không quan tâm thì phải làm sao?
Bàn giao hồ sơ, nói ngắn gọn nó là gì, rồi để đó. Chỉ cần con biết hồ sơ tồn tại và ở đâu. Điều duy nhất nên nhấn ngay là các mốc thời gian sắp tới, vì những thứ khác chờ được còn mốc thì không.